“Nguyệt Hoa… Nguyệt Phách… Viên Nguyệt… Nguyệt Cung?”
Ngừng một lát, hắn lại lẩm bẩm:
“Nguyệt Thần, Nguyệt Hoàng, Nguyệt Đế, Nguyệt Hoàng Đế, Nguyệt Lão Gia?”
Một chiếc xe ngựa đang chậm rãi rời khỏi Tu Thủy phường. Trong xe, một thanh niên tuấn tú mặc nho sam màu xanh đang lẩm bẩm một mình với viên châu nằm gọn trong lòng bàn tay. Người ngoài nhìn vào ắt hẳn sẽ thấy hắn có vẻ thần thần bí bí.




